Sinh viên Học Viện Báo Chí đồng cảm với ngư dân đi kiện.

Hay thôi mình về đừng đi nữa…
Máu đổ nhiều rồi con bỗng sợ
Cùng lắm dâng từ từ trả nợ
Rồi nắm tay trong nỗi nhục mất nhà!
Hay thôi mình về đi Cha nhé
Vì họ đâu phân biệt được chính tà
Cùng lắm thì mình sống như kẻ mất trí
Rồi mai này tự hỏi đất nước đã về đâu?
Bỗng
Tiếng kinh vang lên “Con ở dưới vực sâu…”
Át cả tiếng bom mìn, tiếng chửi bới
Át cả tiếng khóc rên, tiếng mưa rơi sầu muộn
Con nghĩ lại rồi: Mình đi tiếp đi Cha :)))
Bài thơ của bé Nguyễn Hạnh Thu, sinh viên Học Viện Báo Chí đồng cảm với ngư dân đi kiện.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s