Thơ Trần Đức Thạch: Hết băn khoăn

10, HẾT BĂN KHOĂN

Sáng có tin biểu tình

Đành không tìm thơ nữa

Lên facebook chia lửa

Với chục ngàn người dân…

Lâu nay cứ băn khoăn

Dân mình sao thế nhỉ? 

Formosa vẫn thế

Gây thảm họa ngang nhiên

Đảng thì đã nhận tiền

Formosa nhận tội

Chịu thảm họa thiên nhiên

Dân làm sao nhận nổi..

Giun xéo lắm phải oằn

Tức nước bờ phải vỡ

Vì tương lai không nỡ

Dân mình đã đứng lên

Nhận thuyền nâng thuyền lên

Là do dân cả đấy

Liệu hồn lũ xằng bậy

Hãy sám hối với dân…

11, ĐẦU TUẦN

Đầu tuần vui thật là vui

Khi thấy chính nghĩa đẩy lùi gian manh

Nức lòng với đất Kỳ anh

Sóng người cuồn cuộn công thành Formosa

Tin vui chớp nhoáng bay xa

Mừng người xông trận sao mà rưng rưng

Nay mai rồi sẽ tưng bừng

Niềm tin vào lửa đang hừng hực lan….

12, TIN

Miềng hoàn toàn đồng ý với nhận định: Công cuộc đuổi cổ Formosa còn có thể kéo dài vì chống lưng bảo vệ

cho nó lại là đảng và nhà cầm quyền Hà nội.

Hôm mồng 2/10. Bà con Kỳ anh biểu tình tại bản doanh của Formosa đã gây ấn tượng mạnh. Làm nức lòng

chúng ta. Ý nghĩa lớn nhất là cuộc biểu tình này ghi vào lịch sử một điểm son về ý chí bất khuất của dân Việt.

Thứ nữa là thắp lên ngọn lửa đấu tranh chính nghĩa để mọi người có niềm tin. Nhưng để tiếp tục ngọn lửa đấu

tranh rực cháy và lan tỏa rộng khắp. Rất cần thiết công tác chuẩn bị về tinh thần và vật chất. Phương pháp tiến

hành, quy mô sự kiện. Tính toán đến việc có thể bị đàn áp, đổ máu..và những công việc không tên mang tính"

giữ lửa" sau sự kiện. Miềng tin là các nhà " Hoạch định chiến lược" LỀ DÂN sẽ bắt tay nhau khẩn trương tạo

ra " Lực đầu tàu" để giải quyết được những vấn đề thời cuộc đặt ra…

13, TRĂN TRỞ

Nước Việt gặp đại nạn cộng sản. Cả dân tộc đất nước bị khốn đốn với biết bao nhiêu đau thương tang tóc từ

năm 1945 đến giờ. Trong cái khối chung dân tộc Việt thì người công giáo bị phân biệt đối xử tệ hại nhất. Hơn

bảy triệu dân theo đạo, không có một ai được giữ chức chủ tịch xã chứ chưa nói các cấp cao hơn. Năm 1954

đến năm 1956, hàng triệu người dân công giáo miền bắc dã phải di cư vào miền nam chạy nạn cộng sản. Năm

1956 ở Quỳnh lưu Nghệ an xẩy ra khởi nghĩa chống cộng. Cuộc khởi nghĩa này đã bị đàn áp đẫm máu và dập

tắt. Nhưng dư âm địa danh Cầm Trường vẫn còn trong tâm thức bao người và cả trong lịch sử..

Việc chống đại nạn cộng sản không phải việc riêng của người công giáo. Nhờ vào lòng tin nơi Chúa mà người

công giáo còn giữ được phông nền văn hóa tín ngưỡng. Mặc dù bị cộng sản dùng mọi thủ đoạn đánh phá.

Thật là mừng khi dân tộc ta có được hơn bảy triệu người con thờ Chúa. Hiên ngang đứng vững trước sự thù

địch cuả cộng sản suốt gần thế kỷ. Người cồng giáo hiện nay đang thể hiện tinb thần KÍNH CHÚA YÊU NƯỚC

một cách thiết thực. Họ đã đi tiên phong và làm hết sức mình cho công cuộc dân chủ hóa đất nước và cứu

nguy dân tộc. Công cuộc này là của 90 triệu con dân Việt chứ không phải dành riêng cho 7 triệu tín đồ thiên

chúa giáo. Có 7 triệu quân tiên phong rồi thì đội quân hơn 80 triệu dân Việt nên làm gì đây trên con đường mà

quân tiên phong đã mở???. Không phải là anh hùng hào kiệt, lại càng không phải là chính khách đại nhân.

Miềng chỉ là dân thường yêu nước. Sao cứ trăn trở mãi về điều này…

14, DĨ VẪNG

Cả ngàn lần muốn quên dĩ vãng

Méo mó nham nhở không phải đời người

Sống gì đâu mà dở khóc dở cười

Lòng lương thiện trở thành xa xỉ

Gạch đá xếp hàng giành nhau từng tý

Chút mỡ chài bạc nhạc bán theo tem

Cấy cày về thắt bụng đói mèm

Nhìn nồi cơm ngọi thừa miếng cháy

Sống dặt dẽo như ma chưa chôn vậy

Đi ra đường hai mắt đảo điên

Ai hở ra ăn được thó liền

Trong đói khổ lão luyện lời dối trá

Nào đoàn thanh niên nào là tất cả

Những phong trào xỏ lá ba que

Lý tưởng quang vinh như ỉa té re

Rèn luyện trung thành suốt đời nô lệ

Ôi hạnh phúc tự do oai thế

Lại còn thêm dân chủ cộng hòa

Rồi độc lập toàn những chữ viết hoa

Thắp đuốc ban ngày chẳng bao giờ thấy?

Dĩ vãng ơi! Ngày xưa là vậy

Cho ta quên béng nó đi nào

Đừng hiện về trong trí nhớ chiêm bao

Hiện thực hôm nay đang thừa ác mộng

15, CÂY CỔ THỤ

Ta thấy mình thành cây cổ thụ

Gần bảy mươi rồi nữa còn gì

Bám vào ta đủ loài tầm gửi

Khiến da ta nhăn nhó sù sì…

Ta thầm lặng cắm rễ sâu lòng đất

Cho thân cành ngạo nghễ vươn cao

Mùa xuân đến vẫn đâm chồi nẩy lộc

Gió quanh ta cất tiếng rì rào…

Chim ríu rít bầy này đàn khác

Xúm vào ta chia sẻ nỗi cô đơn

Cảm ơn nhé tung tăng cánh bướm

Cho ta biết yêu biết cả giận hờn

Và em nói anh như cây cảnh

Thân già rồi chồi vẫn còn non

Em đắm đuối khiên anh run rẩy

Cổ thụ thế này hạnh phúc nào hơn…

16, ĐÁP

Sáng nay hứng khởi vừa mới đẻ xong bài thơ " Cây cổ thụ" đang tủm tỉm cười với đoạn kết thì có bạn ibox

đến:

  • Anh ơi!-Bọn dư luận viên viết bài phong cho anh là nhà "Dâm chủ". Em đọc mà thấy chúng bố láo quâ!…

Hic hic hic miềng cười với bạn và nhắn bạn nhờ comen hộ dưới bài của chúng nó bài thơ nghe đâu của cụ

Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến:

Thấy ai ai ta cũng ai ai

Thấy ai ấy thi ta cũng ấy

Ai bảo chữ dâm là chữ bậy

Không dâm sao có được người hiền..

Chỉ đáp chúng nó chừng ấy thôi là đủ. Đừng lăn tăn gì nữa bạn nhé! Hic hic

17, CÂU ĐỐI TẶNG GIÓ

Người buôn gió mỉm cười Lái Gió

Đại tá Phong đầu độc Như Phong!

Nhà thơ Trần Đức Thạch hiện là thành viên Hội anh em dân chủ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: