Chai nước có ruồi: Từ quyền ‘thượng đế’ đến bẫy khách hàng

Bị cáo Minh tại phiên tòa. Ảnh: Tuổi trẻ

Cục Quản lý cạnh tranh (Bộ Công thường) chỉ ra các quyền của người tiêu dùng cũng như cách thức khiếu nại nếu bắt gặp chai nước có ruồi.

Tuy nhiên, người tiêu dùng cần lưu ý: việc đưa ra yêu cầu đền bù thiệt hại không có cơ sở thực tế và kèm theo những thông tin có tính chất đe dọa gây thiệt hại tới uy tín, danh dự, tài sản của tổ chức cá nhân kinh doanh nếu không được đáp ứng có thể dẫn tới khả năng vi phạm pháp luật. Vì vậy, người tiêu dùng cần thực hiện phương thức thương lượng theo đúng quy định của pháp luật đã được quy định trong Bộ Luật Dân sự, Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và các văn bản liên quan khác.

Quyền của ‘thượng đế’

Ngày 25/12, Cục Quản lý cạnh tranh, Bộ Công thương đã chính thức có thông cáo liên quan đến vụ việc đang gây xôn xao quanh tranh chấp giữa ông Võ Văn Minh và Công ty TNHH TM-DV Tân Hiệp Phát liên quan đến “chai nước ngọt có ruồi”. Ông Võ Tấn Minh bị TAND tỉnh Tiền Giang tuyên phạt 7 năm tù về tội Cưỡng đoạt tài sản.

Cục Quản lý cạnh tranh khẳng định vụ việc đã và đang gây nhiều hoang mang, lo lắng cho người tiêu dùng. Một trong những lo lắng được người tiêu dùng đặc biệt quan tâm là cách thức tiến hành khiếu nại hành vi sai phạm (nếu có) của doanh nghiệp như thế nào để không bị coi là vi phạm các quy định pháp luật.

Bị cáo Minh tại phiên tòa. Ảnh: Tuổi trẻ

Bị cáo Minh tại phiên tòa. Ảnh: Tuổi trẻ

Nhằm bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và đảm bảo hoạt động hợp pháp của các tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh, Cục Quản lý cạnh tranh lưu ý một số nội dung về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và doanh nghiệp cũng như cách thức tiến hành thương lượng để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người tiêu dùng.

Cụ thể, Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng cho phép khi phát hiện một hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, người tiêu dùng có thể có nhiều cách lựa chọn khác nhau:

(i) Thứ nhất, người tiêu dùng có thể liên hệ trực tiếp với tổ chức, cá nhân kinh doanh để yêu cầu được giải quyết theo phương thức thương lượng.

(ii) Thứ hai, người tiêu dùng có thể nhờ một tổ chức, cá nhân thứ ba (các cơ quan quản lý nhà nước, các tổ chức xã hội tham gia bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, các công ty, văn phòng luật hoặc bất kỳ một tổ chức cá nhân nào khác đủ năng lực);

iii) Thứ ba, người tiêu dùng có thể sử dụng phương thức trọng tài (nếu phương thức này được thỏa thuận trước đó khi xác lập giao dịch);

iv) Thứ tư, người tiêu dùng có thể khởi kiện trực tiếp tại Tòa án nhân dân cấp có thẩm quyền.

Ngoài ra, người tiêu dùng cũng có thể phản ánh về hành vi vi phạm pháp luật (có hoặc không kèm theo yêu cầu hòa giải) của doanh nghiệp tới các cơ quan quản lý nhà nước, các cơ quan báo chí.

Lựa chọn phương thức nào là hoàn toàn phụ thuộc vào người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh tùy theo tính chất, mức độ của vụ việc cũng như mức độ hợp tác, phối hợp của các bên liên quan, Cục Quản lý cạnh tranh lưu ý.

Cũng theo Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, người tiêu dùng có quyền gửi yêu cầu đến tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ để thương lượng khi cho rằng quyền, lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm. Tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ có trách nhiệm tiếp nhận, tiến hành thương lượng với người tiêu dùng trong thời hạn không quá 07 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được yêu cầu.

Theo Cục Quản lý cạnh tranh, thực tế cho thấy, thương lượng là một trong những phương thức hiệu quả nhất và thường được sử dụng để giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và doanh nghiệp.

Tuy nhiên, kết quả của thương lượng thường phụ thuộc rất nhiều vào thiện chí thương lượng của hai bên. Nếu một trong hai bên không có thiện chí, thương lượng sẽ không mang lại kết quả thống nhất, các bên sẽ phải tiếp tục sử dụng các phương thức khác để giải quyết vấn đề.

Tuy nhiên, trong quá trình thương lượng, Cục Quản lý cạnh tranh đề nghị người tiêu dùng cần lưu ý một số nội dung sau để không vi phạm pháp luật:

Thương lượng trên cơ sở thông tin thực tế và rõ ràng (chỉ khi có dấu hiệu cho thấy quyền lợi của mình bị xâm phạm, người tiêu dùng mới nên tiến hành khiếu nại và thương lượng với doanh nghiệp).

Trước khi tiến hành thương lượng, người tiêu dùng nên thu thập các tài liệu chứng minh về giao dịch; phiếu bảo hành, sản phẩm hoặc ảnh chụp minh họa lỗi của sản phẩm…

Yêu cầu phải hợp lý và phù hợp với tính chất và mức độ của vụ việc.

Thương lượng phải là sự thống nhất giữa các bên.

Cục Quản lý cạnh tranh khẳng định, người tiêu dùng có quyền yêu cầu và doanh nghiệp có trách nhiệm bồi thường thiệt hại trong trường hợp có thiệt hại phát sinh trong quá trình tiêu dùng của người tiêu dùng. Trong quá trình thương lượng, người tiêu dùng toàn quyền đưa ra các yêu cầu về mức độ bồi thường. Pháp luật không có quy định về mức tối đa mà các bên có thể bồi thường cho nhau. Việc xác định mức độ bồi thường hoàn toàn phụ thuộc và tính chất, mức độ của vụ việc và thiện chí của các bên liên quan.

Tuy nhiên, người tiêu dùng cần lưu ý: việc đưa ra yêu cầu đền bù thiệt hại không có cơ sở thực tế và kèm theo những thông tin có tính chất đe dọa gây thiệt hại tới uy tín, danh dự, tài sản của tổ chức cá nhân kinh doanh nếu không được đáp ứng có thể dẫn tới khả năng vi phạm pháp luật. Vì vậy, người tiêu dùng cần thực hiện phương thức thương lượng theo đúng quy định của pháp luật đã được quy định trong Bộ Luật Dân sự, Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và các văn bản liên quan khác.

Bẫy ‘thượng đế’

Trở lại vụ việc chai nước ngọt có ruồi của Tân Hiệp Phát, theo cáo buộc của nhà chức trách, ngày 3/12/2014, khi lấy chai nước Number 1 (loại chai nhựa 350 ml, sản phẩm của Công ty TNHH Thương mại dịch vụ Tân Hiệp Phát) bán cho khách, anh Võ Văn Minh (35 tuổi, ở huyện Cái Bè, Tiền Giang) phát hiện bên trong có con ruồi nên nảy sinh ý định dùng chai nước để ép buộc nhà sản xuất đưa tiền cho mình.

Hai ngày sau bị cáo Minh gọi điện cho công ty, nói đang giữ chai nước Number 1 còn nguyên vẹn, bên trong có con ruồi, yêu cầu phải chi một tỷ đồng. Nếu không người này sẽ khiếu kiện đến ban bảo vệ người tiêu dùng, in tờ rơi nói về sản phẩm của công ty có ruồi, làm mất uy tín, mất thương hiệu, ảnh hưởng việc sản xuất kinh doanh.

Nhà sản xuất nhiều lần cử người gặp Minh thương lượng. Cuối cùng, Minh yêu cầu phải đưa 500 triệu đồng mới trả lại chai nước ngọt.

Ngày 27/1, Công ty Tân Hiệp Phát phân công 3 nhân viên đến quán ở huyện Cái Bè để giao tiền cho Minh. Anh này nhận tiền, làm biên nhận và mang tiền bỏ vào cốp xe thì Công an tỉnh Tiền Giang phát hiện, bắt giữ.

Cáo trạng không khẳng định ai bỏ ruồi vào chai nước ngọt nhưng cho rằng hành vi của Minh đã cấu thành tội Cưỡng đoạt tài sản.

Trong phiên xét xử sơ thẩm ngày 17/12 vừa qua, TAND tỉnh Tiền Giang đã tuyên phạt Võ Tấn Minh 7 năm tù về tội Cưỡng đoạt tài sản.

Trước trường hợp của anh Minh, đã có 3 trường hợp khác vì nhận tiền bồi thường của Tân Hiệp Phát cũng bị bắt và đi tù. Cụ thể, năm 2011, một người ở Gò Vấp phát hiện sản phẩm lỗi của Tân Hiệp Phát, đòi bồi thường 70 triệu đồng và Tân Hiệp Phát đồng ý trả 1/3, lúc trao tiền, bị bắt. Năm 2013, anh T. cũng thương lượng, lúc nhận tiền bị bắt. Năm 2014, chị H ở Đồng Nai cũng đang giao tiền thì bị bắt.

Trao đổi với Đất Việt, TS Vũ Trí Dũng, giảng viên khoa Marketing, Đại học Kinh tế Quốc dân tỏ ra không đồng tình với cách xử lý của Tân Hiệp Phát và cho rằng, trước mỗi sự cố khủng hoảng truyền thông, khi chuẩn bị phương án xử lý cần tham khảo ý kiến luật sư và biện pháp xử lý phải dựa theo tình, bởi nếu một người đi tù tất nhiên họ thiệt, nhưng thiệt hại của công ty cũng vô cùng lớn. Hơn nữa, nếu thực hiện được việc tha thứ, hành động đó sẽ có tính nhân văn, giá trị rất cao, đó là tư tưởng mới hiện nay, chứ không phải làm theo xu hướng “rắn độc”, gài bẫy khách hàng.

Còn chuyên gia thương hiệu Võ Văn Quang bày tỏ: “Nếu vụ việc xảy ra ở Mỹ hay trong một tập đoàn thương hiệu đa quốc gia, có lẽ sự việc đã diễn biến theo một hướng khác. Phải xem xét nguyên nhân theo hai hướng, nguyên nhân nào dẫn đến việc có con ruồi, do sản xuất hay có sự phá hoại từ bên thứ ba, tất cả đều phải điều tra.

Mặt khác, nếu như Tân Hiệp Phát không giao 500 triệu đồng thì có ai bị uy hiếp hay không, họ có quyền từ chối, trong khi, ông Minh là người không có quyền lực, không uy hiếp tài sản, bắt cóc.

Ở đây, chỉ uy hiếp một thương hiệu, mà thương hiệu nó là vô hình, còn uy hiếp hình sự thì bên bị hại phải là một cái gì đó cụ thể, con người cụ thể, từ xưa đến nay không ai xử lý hình sự, chỉ là dân sự. Nghĩa là Tân Hiệp Phát đang cố gắng hình sự hóa một sự việc dân sự”.

Minh Thái – Đất Việt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: